IndexIndex  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 [DBSK Fanfic] Truyện kể trước đi khi ngủ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Admin
Admin


Tổng số bài gửi : 61
Sao : 323459
Reputation : 0
Join date : 14/06/2010

Bài gửiTiêu đề: [DBSK Fanfic] Truyện kể trước đi khi ngủ    Thu Aug 19, 2010 3:39 am



Tên: Chuyện kể trước khi đi ngủ
Pairing: official pairings ... kể ra bắt ngán ...
Category: truyện cổ tích ^__^ (xạo đấy, đứa nào tin đứa đấy ngu)

Ngày xửa ngày xưa ...



Trên thế giới có một vương quốc thật là xinh đẹp được trị vì bởi một ông vua xinh đẹp, tên Vua là JaeJoong.

Một ngày mùa đông, vua Jae đang ngồi khâu vá kế cửa sổ. Không hiểu là vì lãng mạn hay ngu, Ngài để cửa sổ mở. Cái gì đến thì phải đến, một cơn gió lạnh buốt thổi vào phòng, luồn vào cánh mũi Vua Jae…

“Ách … chù …”

Jae hắt xì một cái, và vô tình chọt mũi kim vào tay mình. Từ bàn tay của Vua Jae, 2 giọt máu đỏ lè chảy xuống nền tuyết trắng bóc. Cảnh tượng trên làm Vua Jae nảy ra một ý tưởng vĩ đại. Ngài bèn chạy đi kiếm một tờ giấy và viết:

“Gửi Santa Claus,
Con đã là bé ngoan trong suốt cả năm qua. Cho nên, ông phải tặng quà cho con thôi.
Món quà con muốn trong Giáng Sinh này là một đứa con thật xinh đẹp, da trắng như tuyết, môi đỏ như máu, tóc đen như gỗ mun.
Thân mến,
BooJae”
Vì Vua Jae là một đứa trẻ ngoan, nên điều ước đã được Santa Claus đáp ứng (các em nhỏ phải học hỏi nhé). Đúng 12 giờ đêm ngày 24 tháng 12, dưới gầm giường Vua có tiếng trẻ con khóc oa oa … Vua mừng rỡ mở ra xem, thì thấy là một đứa con xinh đẹp như ước muốn, kèm theo có lời nhắn của Santa Claus:

“Ta xin lỗi, nếu da nó trắng như tuyết – môi nó đỏ như máu thì nó sẽ trông giống quái vật hơn là người đẹp (không tin thì con cứ tham khảo hình của Bạch Tuyết trong truyện cổ tích cùng tên). Còn về tóc đen, xin lỗi, con ạ, con lỗi thời quá, tóc nâu nó mới đẹp. Nói tóm lại, ta cho con một hoàng tử đẹp y chang Changmin của DBSK, có khiếu nại gì thì năm sau gửi thư cho ta.”

Vua khẽ hừ một tiếng, nhưng nhìn đứa bé thì mới thấy Santa nói quả chí lý.

“Thôi thì … bắt đầu nuôi nó vậy. Nhưng ta vẫn muốn đặt tên nó là Bạch Tuyết. Thôi quyết định vậy đi.”

--------
15 năm trôi qua. Thôi, cho là 18 năm luôn đi, cho nó đúng luật pháp ^__^

--------
Hoàng tử Bạch Tuyết lúc này đã lớn. Dĩ nhiên, chàng đẹp y chang Changmin của DBSK. Tuy nhiên, người ta nói, cha mẹ sanh con trời sanh tính, huống hồ không phải là Vua Jae sinh ra Hoàng tử, nên Hoàng tử khá là … trái tính trái nết.

Một ví dụ điển hình cho cái sự trái tính trái nết ấy là: sugar sugar a prince, vậy mà chàng suốt ngày vô bếp ăn vụng, nhiều lần ham ăn đến mức không múc ra tô mà cạp luôn cái nồi, khiến cho mặt mũi dính đầy lọ, thế mà người ta đặt cho chàng biệt danh Lọ Lem.


[Cái tên Bạch Tuyết tới đây đã chính thức vùi sâu trong dĩ vãng. Mọi người hãy quên nó đi nhé.]


Cũng năm chàng 18 tuổi, Vua Jae tự dưng nổi cơn, đòi cưới chồng. Và chồng của Ngài, không ai khác chính là một người phong độ, bản lĩnh đầy mình, tên là Yunho.

Song, cái “phong độ, bản lĩnh” đó chỉ là vẻ ngoài thôi – Hoàng-Tử-Lọ-Lem-mang-vẻ-đẹp-của-Changmin tự nhủ trong lòng – thật ra, hắn ta là một con người vô cùng đố kị.

Chẳng hạn như, nếu BooJae umma làm đồ ăn cho Hoàng-tử-Lọ-Lem-mang-vẻ-đẹp-của-Changmin, hắn sẽ chu mỏ trề môi mà rú lên “Pooh nữa, Pooh nữa, Pooh nữa …” Hừ, ai không tin cứ tham khảo Come to Play thì biết.

Và … cho đúng chất của truyện cổ tích… Yunho là một mụ phù thủy. Mụ Yunho có 1 cái gương thần, hằng ngày Yunho soi mình trong gương và hỏi lớn: “Ê Gương, ai đẹp nhất trên đời”

Gương vốn thật thà, nó nhỏ nhẹ trả lời: “BooJae ạ!”

Yunho gật gù, rồi hỏi tiếp: “Vậy ai đẹp nhì trên đời?”

Ngoài bản tính thật thà, gương thần còn rất ưa nịnh nọt, nó lại nhỏ nhẹ đáp: “Là Pooh Yunho ạ!”

Và Yunho khoái chí rú lên cười.



Nhưng Đế chế Yunho-đẹp-nhì chỉ tồn tại được vài tuần. Từ ngày kết hôn với Jaejae, Yunho cứ quấn quít bên Jae không rời, riết rồi, đâm lười, quên mất việc phải lau gương, để cho nó đóng một lớp bụi dày cả thước. Cái gương nhiều lần nhắc nhở, mãi không được, nó quê, nó bực, nó quyết định làm phản.

Hôm đó, Yunho lại hỏi: “Ê Gương, ai đẹp nhất trên đời?”

Gương cau có đáp: “BooJae, hỏi hoài không mệt hả.”

“Uhm… vậy ai đẹp nhì trên đời?”

“Xưa kia Ho đẹp nhất trần – Ngày nay hoàng tử muôn phần đẹp hơn.”

“HẢ?” – Yunho rú lên – “TÊN Hoàng-tử-Lọ-Lem-mang-vẻ-đẹp-của-Changmin MÀ DÁM SO VỚI TA SAO?”

Tính đố kỵ nổi lên. Và Yunho đi lòng vòng cả buổi nặn cho ra kế hoạch nào đó để hủy hoại sắc đẹp của Hoàng-tử-Lọ-Lem-mang-vẻ-đẹp-của-Changmin.

Nhưng Hoàng-tử-Lọ-Lem-mang-vẻ-đẹp-của-Changmin của chúng ta vẫn không biết một kế hoạch đen tối thui sắp đổ xuống đầu cậu, hằng ngày, cậu vẫn chăm chỉ vào bếp ăn vụng.

[tới đây thì để đỡ làm phiền con mắt của độc giả, tác giả mạn phép cắt phần mang-vẻ-đẹp-của-Changmin trong cái tên dài thòng lòng của Hoàng Tử, ai cũng thấm rồi nhé!]


Một ngày nọ, Hoàng-tử-Lọ-Lem đi bơi.

Lại phải kể rằng, Hoàng tử rất thích hát, giọng hát của Hoàng tử thì không khen vào đâu được. Nhưng vì sinh ra là Hoàng tử, suốt ngày sống với lũ tôi tớ ưa nịnh nọt, nên Hoàng tử hoang tưởng rằng giọng mình cũng rất rất hay.

Bơi + Hát = vừa Bơi vừa Hát

Công thức trên nhìn qua cứ ngỡ như là do một tên dở hơi sắp nhập viện nào đó viết ra, nhưng kì thực, khi nó áp dụng vào thực tiễn, người ta mới thấy được ra cái sức tàn phá kinh hoàng của nó.

Cái hồ bơi này vốn không lạ gì Hoàng Tử Lọ Lem, cứ mỗi lần chàng tới là mọi người dù đang bơi sải hay bơi ngửa, dù ở trên bờ hay dưới nước, dù đang có mặc đồ hay không (!!!), thì cũng dùng hết sức bình sinh phóng ra ngoài phạm vi 500m. Hoàng Tử thì cứ tưởng là do Vua Jae đã hào phóng bao cho cậu cả bể bơi để xứng với cái danh Hoàng Tử.

Nhưng “một ngày nọ”, có một ngoại lệ. Không biết từ đâu xuất hiện một tên điếc-không-sợ-súng, Hoàng Tử đã vào tới bể bơi mà vẫn không chịu ra khỏi hồ bơi. Hên xui may rủi thế nào, hôm ấy tâm trạng Hoàng Tử đang tốt, thế là thay vì đuổi người ta, Hoàng Tử vui vẻ để cho tên đó bơi chung hồ với mình.

“Này, coi như hôm nay cậu may nhé – Hoàng Tử mỉm cười – cứ việc bơi tiếp đi. Mà cậu tên gì nhỉ?”

“À … - người đó ngớ ra một lúc rồi nói – Kim Kibum.”


Bơi + Hát = vừa Bơi vừa Hát

Bơi + Hát + Tâm trạng vui vẻ = Hát To Hơn + một cái xác chết trôi

Đang tung tăng vui vẻ, Hoàng Tử bỗng phát hiện tên Kibum kia đang bơi sãi bỗng vật ra bơi ngửa. Da mặt từ hồng hào chuyển sang xám ngoét. Mắt trợn trừng. Miệng ngáp ngáp.

Hoàng Tử nổi máu anh hùng, thiết nghĩ, chắc tên này bị chuột rút hay gì gì rồi đây. Bèn sải tay bơi lại cứu Kibum.

Hoàng Tử vác Kibum lên bờ. Và hô hấp nhân tạo cho anh ta.

Vì hô hấp cũng dùng mồm, nên Hoàng Tử không còn hát được nữa. Thế là, không biết là nhờ Hoàng Tử “hô hấp” hay “ngưng hát” mà Kibum từ quỷ môn quan trở về. Vừa mở mắt, thấy Hoàng tử nhe răng cười với mình: “Ôi, vui quá, anh đã tỉnh. Hát một bài mừng anh tỉnh lại nào”, Kibum kinh hoàng co giò chạy mất.

Lúc này, Hoàng Tử mới ngớ người ra. Sau một hồi suy nghĩ, Hoàng Tử đỏ mặt nghĩ rằng: “Chắc lúc đó, nhìn thấy mình đẹp quá, anh ta nảy sinh tà ý, rồi sợ mình phát hiện nên mắc cỡ bỏ chạy! Hí hí hí…”

“Nhưng người đó cũng dễ thương chứ bộ - Hoàng tử lại tiếp tục nghĩ – Hay là, bắt chước truyện cổ tích, ta lại mở vũ hội tìm anh ta? Ok, cứ vậy đi.”


[to be continued
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://youandme.hot-me.com
 
[DBSK Fanfic] Truyện kể trước đi khi ngủ
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» truyền hình cáp sài gòn sctv
» Tài liệu về truyền hình
» Xin anh chị tư vấn setup 1 bộ truyền hình vệ tinh giá rẻ !!!
» Tìm hiểu về CA trong dòng truyền DVB stream
» Luận văn tốt nghiệp về truyền hình SDTV, HDTV, 3DTV tuyệt hay đây.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Youandme :: Tranh ảnh :: Truyện Vui-
Chuyển đến